5 Tâm Sự Tâm Sự
Trải qua ba mươi mùa lá rụng, tôi mới nhận ra rằng món quà quý giá nhất mà Thượng Đế ban tặng cho con người đó là đã mang đến cho c... https://lh3.googleusercontent.com/-vFwOa1FqrgQ/VqRMRUinR6I/AAAAAAAA8qY/Sf0xipe8wv4/s72-c/mot-chut-tan-mang-ve-loai-hoa-mang-ten-phu-nu.html-13004906965_1345ce9c77.jpg

Một chút tản mạng về loài hoa mang tên phụ nữ

Trải qua ba mươi mùa lá rụng, tôi mới nhận ra rằng món quà quý giá nhất mà Thượng Đế ban tặng cho con người đó là đã mang đến cho chúng ta những người bạn tri kỷ và tâm đầu ý hợp.


13004906965 1345ce9c77 Mot chut tan mang ve loai hoa mang ten phu nu
Lăn lộn vật vã giữa dòng đời tôi mới ngộ một điều tưởng chừng như rất phi thực tế rằng tiền tài là phấn thổ và vật chất không hề mang lại hạnh phúc viên mãn như con người ta từng mong đợi. Mà niềm vui có lẽ chỉ đến từ những điều vô cùng giản đơn nhưng nó đã khắc sau trong tôi thành những kỷ niệm êm đềm của tuổi hoa niên, thành một phần ký ức thắp sáng trái tim tôi, mang tôi qua bao tháng ngày cơ cực. Tôi lại nhớ về chị!

Thai được 6 tuần tuổi thì gia đình anh ấy ngăn cấm không cho chúng tôi đến với nhau. Thật sự tôi rất sốc và phải quyết định bỏ thai.... https://lh3.googleusercontent.com/-P6M_nMqPUcI/VpmmYTv1HCI/AAAAAAAA7Rg/wk9wX6l20ow/s72-c/tinh-cu-thuyet-phuc-toi-bo-chong-de-ve-voi-anh-334-o-SAD-WOMAN-facebook-7699-1452903087.jpg

Tình cũ thuyết phục tôi bỏ chồng để về với anh

Thai được 6 tuần tuổi thì gia đình anh ấy ngăn cấm không cho chúng tôi đến với nhau. Thật sự tôi rất sốc và phải quyết định bỏ thai.

Quá chán nản, tôi đã lên Hà Nội sinh sống và lấy người chồng hiện tại. Chồng biết rõ quá khứ của tôi và chấp nhận. Chúng tôi đã có một cháu trai hai tuổi. Cuộc sống tuy không dư giả nhưng rất hạnh phúc.


Tuy nhiên, mỗi lần về quê, gặp lại người yêu cũ, anh ấy lại bảo vẫn còn yêu tôi rất nhiều, còn thuyết phục tôi bỏ chồng để về sống với anh ấy. Tôi phải làm sao? (Duyên)

tinhcuthuyetphuctoibochongdevevoianh
Ảnh: huffpost

Khi mới  ra trường  tôi từng dọn về sống với bạn trai cũ của tôi 4 tháng, sau đó tôi chủ động chia tay vì sống chung với anh ta tôi mất hết ... https://lh3.googleusercontent.com/-ZjYMm-WDXmU/VozOHHGJNMI/AAAAAAAA6zE/Ux_7tXQ1n5Q/s72-c/iStock_000042755502_lover%20type%202.jpg

Bạn trai cũ tố quá khứ từng “sống thử” của tôi

Khi mới ra trường tôi từng dọn về sống với bạn trai cũ của tôi 4 tháng, sau đó tôi chủ động chia tay vì sống chung với anh ta tôi mất hết tự do, cuộc sống rất ngột ngạt. Anh ta muốn tôi như vật sở hữu riêng của anh ta, đi đâu, làm gì cũng phải báo cáo.

Dù chưa lấy nhưng anh ta xem tôi như vợ mà sai vặt, mọi việc lớn nhỏ trong nhà tôi phải làm hết. Đã vậy chuyện tiền nong anh ta không rõ ràng, ở với nhau 4 tháng nhưng số tiền tôi phải bỏ ra để chi cho cuộc sống của hai đứa quá nhiều, anh ta ỉ i lại vào tôi.


Sau khi chia tay tôi khốn khổ vì anh ta đeo bám. Anh ta ảo tưởng sẽ níu kéo được tôi, luôn lấy việc tôi từng sống với anh ta ra uy hiếp, ép tôi quay lại. Mới ra trường công việc không được như ý, lại thêm chia tay bạn trai, không muốn suốt ngày anh ta đến làm phiền tôi nữa nên tôi quyết định chuyển vào Nam sinh sống.

Bố mẹ tôi đã chuyển vào đây sống cùng gia đình anh trai tôi mấy năm rồi. Tôi cũng chỉ vì còn bạn trai ngoài đó, khi yêu tôi nghĩ sẽ lấy anh ta, sẽ ở lại. Tôi thay số điện thoại, đổi email…cuộc sống mới ở vùng đất mới của tôi rất tốt. Bố mẹ đã mua một căn hộ chung cư cho tôi ở ngay gần nơi tôi làm việc. Tôi xin vào làm tại ngân hàng, công việc, cuộc sống mới cho tôi nhiều niềm vui và dần quên đi chuyện cũ.


Ảnh minh họa

Một phần vì tâm lí mặc cảm, phần khác vì sức khỏe khiến anh ít nhu cầu trong chuyện chăn gối vì vậy mà chị Lan gần như luôn bị “bỏ ... https://lh3.googleusercontent.com/-PA7VL_mTD8s/VgF98RiX6JI/AAAAAAAAt1I/O06-DHKdh0E/s72-c/noi-buon-cua-nhung-nguoi-vo-bi-chong-bo-doi-c3a238-1442831651-chongbodoivo1.jpg

Nỗi buồn của những người vợ bị chồng “bỏ đói”



Một phần vì tâm lí mặc cảm, phần khác vì sức khỏe khiến anh ít nhu cầu trong chuyện chăn gối vì vậy mà chị Lan gần như luôn bị “bỏ đói”.

Hầu hết mọi người đều nghĩ rằng chỉ có những bà vợ mới “cấm vận” chồng trong “chuyện ấy” còn đàn ông lúc nào cũng “hết mình”. Tuy nhiên trong thực tế, có nhiều gia đình giường đơn gối chiếc mà nguyên nhân chủ yếu lại xuất phát từ việc chồng “bỏ đói” vợ.

Chê vợ béo sau khi sinh, chồng ngó lơ “chuyện ấy”

Nhớ lại những ngày tháng vợ chồng son, chị Quyên không khỏi cảm thấy chạnh lòng. Ngày ấy ai cũng khen chị đẹp, dáng như người mẫu. Bởi thế mà cứ đi làm thì thôi, về tới nhà là chồng quấn lấy vợ. Tối nào ăn cơm xong, chỉ ngồi xem tivi một chút là anh “nháy mắt, khều chân” ra hiệu cho vợ lên phòng khiến chị Quyên thấy mừng thầm trong bụng vì chồng bị mình hấp dẫn. Nhưng càng nghĩ về quá khứ bao nhiêu chị lại càng buồn cho thực tại bấy nhiêu.

Sau khi mang bầu và sinh con đầu lòng, chị Quyên tăng cân một cách chóng mặt. Mặc dù đã tìm mọi cách, nỗ lực giảm cân nhưng hiệu quả không cao. Từ một cô gái có thân hình quyến rũ, nóng bỏng, bỗng chốc chị to béo sồ sề, không chỉ người “3 vòng như 1” mà mặt mũi cũng phát tướng, chẳng còn đâu nét đẹp dịu dàng, thùy mị ngày nào.

Noi buon cua nhung nguoi vo bi chong bo doi  1
Chồng chán "yêu" vì vợ phát tướng sau sinh (Ảnh minh họa)

Suốt thời gian Quyên mang bầu, “chuyện ấy” của hai vợ chồng chỉ thi thoảng vì sợ ảnh hưởng đến con. Vậy nên sau khi sinh, chị nghĩ những “cuộc yêu” của hai vợ chồng sẽ được hâm nóng lại bởi trước đây anh rất hào hứng cho việc này. Thế nhưng gần nửa năm sau khi vợ sinh, chồng chị Quyên cũng chặng mặn mà là mấy. Thậm chí nhiều khi cả tháng trời anh cũng chẳng ngó ngàng đến vợ.

Vài lần chủ động “gạ gẫm” bị chồng lờ đi hoặc lấy lí do từ chối khéo khiến chị Quyên xấu hổ vô cùng. Chị vừa tủi thân, vừa lo sợ chồng mình bồ bịch bên ngoài. Sau nhiều tháng trời im lặng chờ đợi sự thay đổi của chồng, chị đánh liều hỏi thật chồng về lý do. Nghe vợ hỏi, chồng chị gãi đầu, gãi tai thú nhận rằng tại vợ béo lên quá nhiều, anh không thích nghi được, cũng chẳng thấy hứng khởi gì với “chuyện đó” nên mới thành ra như vậy.

Chị Quyên khóc hết nước mắt khi nghe chồng nói. Chị sợ chồng chán mình rồi sẽ sinh ra chuyện bồ bịch. Biết được nguyên nhân chị nỗ lực hết mình để giảm cân, lấy lại vóc dáng với mong ước chuyện vợ chồng sớm được viên mãn như ngày đầu.

Chồng không thèm động đến vợ vì ám ảnh quá khứ

Câu chuyện của vợ chồng chị Quyên dẫu sao cũng còn có cách để giải quyết, còn với vợ chồng chị Lương, đấy thực sự là một tấn bi kịch không có cách nào cứu chữa. Sau hơn 1 năm trời vợ chồng không chung giường, hai người quyết định chia tay.

Noi buon cua nhung nguoi vo bi chong bo doi  2
Ám ảnh quá khứ của vợ, chồng chẳng ngó ngàng "chuyện yêu" (Ảnh minh họa)

Tính đến giờ, vợ chồng chị Lương mới cưới nhau được gần 2 năm. Nhưng trong suốt năm tháng đó, quãng thời gian hạnh phúc của hai người chỉ vỏn vẹn tầm hơn 1 tháng. Sau tháng đầu tiên sống vợ chồng son là những tháng ngày câm lặng giữa hai người mà nguyên nhân chỉ vì anh Dũng, chồng chị Lương không thể chấp nhận được chuyện quá khứ của vợ.

Trước khi đến với anh Dũng, chị Lương từng có thời yêu say đắm một người cùng tuổi. Chuyện của họ cũng đã đi quá giới hạn nhưng vì sợ chồng biết nên chị tuyệt nhiên che giấu. Tình yêu với anh Dũng đẹp và chị được yêu chiều rất nhiều vì thế chị càng sợ mất chồng hơn. Chị Lương giấu không cho chồng biết về quá khứ của mình nhưng chính vì vậy mà anh mới càng không thể tha thứ cho vợ.

Từ một người chồng si mê vợ, hết sức yêu chiều và cưng nựng vợ, anh  Dũng bị sốc khi nghe chính người tình cũ của vợ nói về quá khứ giữa hai người. Mặc dù không ích kỉ, không đay nghiến vợ nhưng tâm lí anh bị ảnh hưởng nặng nề. Mỗi lần gần vợ là anh lại nghe thấy những lời nói, điệu cười đắc thắng của gã tình cũ mà chị Lương từng yêu. Dần dần anh sợ cùng vợ cũng là vì lí do này.

Chồng không trách cứ cũng không mắng mỏ nhưng hai vợ chồng lại không thể gần gũi, cũng chẳng thể có con. Sau gần 2 năm cưới, cuối cùng anh chị quyết định ly hôn.

Mặc cảm “yếu”, chồng ngại ngần khi “yêu” vợ

Không giống như nguyên nhân của hai cặp vợ chồng trên, vấn đề mà Lan gặp phải lại là điều tế nhị hơn nhiều mà cô chẳng biết phải nói cùng ai. Lấy chồng bao nhiêu năm nhưng chuyện chăn gối thực sự thưa thớt khiến Lan rất buồn nhưng bản thân cô cũng không biết phải làm thế nào khi chồng… “yếu sinh lí”.

Noi buon cua nhung nguoi vo bi chong bo doi  3
Mặc cảm “yếu”, chồng ngại ngần khi “yêu” vợ (Ảnh minh họa)

Mỗi lần vợ chồng gần gũi, thời gian chưa được bao lâu thì anh Tú đã “hạ màn”. Mặc dù chị Lan không kêu ca, phàn nàn nhưng tự bản thân anh Tú cảm nhận được mình khiến vợ thất vọng nên anh tự ngại và không muốn gần gũi vợ.

Một phần vì tâm lí mặc cảm, phần khác vì sức khỏe khiến anh ít nhu cầu trong chuyện chăn gối vì vậy mà chị Lan gần như luôn bị “bỏ đói”. Buồn trong lòng những chẳng còn cách nào khác chị đành nín lặng chấp nhận vì đây là thực tế chẳng thể nào thay đổi được mà ly hôn thì chị còn yêu chồng, thương con nhiều lắm!

Có rất nhiều nguyên nhân khiến nam giới ít nhu cầu trong việc đó mà trong đấy phần lớn là về vấn đề tâm lí. Tuy nhiên, tình dục là một điều không thể thiếu được trong đời sống vợ chồng bởi vậy khi mọi chuyện không suôn sẻ, thay vì im lặng, cam chịu, khóc thầm, người vợ nên chia sẻ cùng chồng để từng bước khắc phục. Nếu đấy là một vấn đề về tâm lí thì vợ chồng càng cần phải nói để hiểu nhau hơn. Còn khi nguyên nhân từ vần đề sức khỏe, nếu “chuyện chăn gối” khó cải thiện, vợ chồng có thể tăng cường sự thân mật cơ thể bằng những hành động khác không nhất thiết phải là tình dục. Điều quan trọng nhất là đôi bên hiểu được tầm quan trọng của việc gần gũi và nghĩ cho người kia, có như vậy hôn nhân mới được lâu dài!

Theo Thiên Lam (Khám phá)

Sự độc thân của tôi được lấp đầy bởi những bận rộn của lo toan và những giây phút một mình tận hưởng cuộc sống . Nếu có yêu ai đó, t... https://lh3.googleusercontent.com/-zxUls0TQL8A/VffRAnqcHuI/AAAAAAAAsPM/O_dRs8X7Kd8/s72-c/tai-sao-khi-yeu-chung-ta-khong-nen-im-lang.html-1393904326-tai-sao-chung-ta-khong-im-lang-de-yeu-nhau-3.jpg

Tại sao khi yêu chúng ta không nên im lặng

Sự độc thân của tôi được lấp đầy bởi những bận rộn của lo toan và những giây phút một mình tận hưởng cuộc sống. Nếu có yêu ai đó, thì chắc chắn là vì cảm giác cay nồng của những vòng tay xiết chặt, của việc vụng trộm hôn, từ những run rẩy của một người đàn bà trong đêm tối cho đến từng cử chỉ mềm mại, ngọt ngào tan chảy môi.

Tôi tránh xa một mối quan hệ mà cả hai không đủ bí ẩn, không thể rũ rượi trong quyến luyến nhau mà phải ‘chia sẻ cuộc sống’ – bốn chữ khô khốc như được đóng đinh vào câm lặng. Tôi đã có đủ phần ấy trong cuộc sống của mình. Cái tôi khát chỉ là tình cảm, thật nhiều tình cảm. Không gì khác. Tôi cảm nhận được nó từ một phần đặc nhất của chính tôi.

1393904326 tai sao chung ta khong im lang de yeu nhau 3 Tai sao khi yeu chung ta khong nen im lang
Tôi nói với bạn gái rằng không muốn cô ấy bước quá sâu vào cuộc sống của mình, để cả hai vẫn còn cảm thấy nhiều bí ẩn ở nhau. Tôi đã được nhìn thấy rất nhiều tình yêu sớm nở tối tàn chỉ bởi người ta không biết cách giữ lại cái cảm giác xa xỉ của tương tư, để hẹn hò mất đi chờ đợi và để một thứ đang cháy vụt tắt thành một ly rượu nhạt. Tôi không thấy sai trái khi ngắm một người phụ nữ từ từ cởi từng chiếc cúc áo trong cái ánh đèn mờ ảo của phòng ngủ, của đầu óc quay cuồng bởi rượu say và tiếng nhạc siêu thực ma mị của Bjork, cho dù chúng tôi mới chỉ biết nhau chưa lâu. Nhưng để họ bước vào cuộc sống của tôi rồi chiếm cứ một phần quan trọng ở đó thì cần một thời gian rất rất dài. Tôi thích thỏa mãn trong chăn ấm và từng hơi thở ướt át bên tai. Tự những thứ ấy sẽ để lại một dư vị đến tận nhiều ngày sau đó và người ta gọi đó là tương tư.

Cuộc sống ấy có tất cả mọi thứ tôi cần, nó có thể tự do tràn sâu vào những phần tôi còn thiếu, ngấm thật đậm từng lớp từng tầng một vào con người này rồi nó sẽ tạo ra một kẻ vừa say vừa si mê.

1393904327 tai sao chung ta khong im lang de yeu nhau 2 Tai sao khi yeu chung ta khong nen im lang
Có thật là chúng ta sẽ cảm thấy thoải mái hơn khi nói thật nhiều về cuộc sống của nhau, để biết nhiều hơn, cảm thấy an toàn hơn từ người kia và đồng nghĩa với việc đó cũng là nhàm chán hơn. Tôi hoàn toàn có thể sống với nỗi sợ nguyên thủy của con người, sợ những thứ mình không biết trong bóng đêm, để mà được tận hưởng những cảm giác mê hồn nhất của việc một người đàn ông tĩnh lặng bên một người đàn bà lững lờ. Nếu như trong lòng cả hai đã có một thứ tâm giao thì sẽ chẳng ai sợ sự im lặng của người kia và cả hai đều trân trọng sự cô độc của nhau như một phần cơ bản nhất trong bản thể của người đó. Thay vì để ngôn từ và âm thanh lao đầu vào nhau chết lặng trên một bãi chiến trường giữa không khí, thà rằng hãy để một cái chạm nhẹ xoa dịu cả hai người.

Tôi thích cảm giác khi hai con người ngồi điềm nhiên trong bóng tối với hàng tá suy nghĩ chộn rộn, thổn thức nhảy trong sự hồi hộp hơn là cứ nói hết chúng ra rồi sau cùng, bên trong cả hai đều là một sự trống rỗng tàn tạ. Lẽ ra sự hồi hộp đã là người mở đường cho một nụ hôn. Lẽ ra trong sự im lặng đó đã nở hoa khi người đàn ông đặt nhẹ tay lên eo của người phụ nữ trong khi cô ấy đang ôm lấy gương mặt của con người kia. Cả hai chẳng cảm nhận thấy gì khác nữa ngoại trừ một thứ êm ái, dịu dàng đang xoay vòng trong thời gian và ở đó có một khoảng cách đủ gần để họ nhận ra mùi hương của nhau.

Tôi nên ở cạnh một người đủ tinh tế để có thể hiểu mình qua ánh mắt. Tôi vốn là loại người ít nói và thích thể hiện bằng nhiều thứ khác hơn chỉ là ngôn từ. Ít nhất là phải tìm được một người biết giao tiếp với mình bằng những giác quan khác. Tôi không chú ý đến việc một cô gái ăn nói dịu dàng thế nào trước mặt người khác. Tôi chỉ để ý cách cô ấy nắm tay hoặc giữ tôi trong lòng dịu dàng ra sao. Điều ấy nói lên được nhiều thứ hơn là cái sự giảo biện của ngôn từ. Và tôi muốn lắng nghe những tín hiệu chân thật như thế nhiều hơn. Chỉ có những người không cảm thấy thoải mái bên nhau thì mới sợ im lặng.

1393904326 tai sao chung ta khong im lang de yeu nhau 4 Tai sao khi yeu chung ta khong nen im lang
Tôi không mất quá nhiều thời gian để có thể hiểu tạm đủ về một con người. Nhưng mà có vẻ không phải ai cũng làm được điều ấy. Họ tìm cách hiểu nhau bằng việc chia sẻ rất nhiều. Còn khi bắt đầu có một hứng thú nho nhỏ, họ lấp đầy những cảm giác bất an trong thời gian đầu của hẹn hò bằng việc chia sẻ cuộc sống. Mỗi người lại có một phần yếu đuối nên họ thích việc quan tâm chăm sóc nhau và gọi đấy là yêu. Nếu không còn những cảm xúc mạnh, người ta vẫn có thể duy trì mối quan hệ bằng việc quan tâm đến cuộc sống của nhau, chăm sóc nhau. Nó là những phần rất đương nhiên của mọi người, của mọi mối quan hệ, tôi chỉ không thích để nó lớn hơn những cảm xúc lôi cuốn hiếm hoi kia.

1393904326 tai sao chung ta khong im lang de yeu nhau 5 Tai sao khi yeu chung ta khong nen im lang
Vì tôi biến thái, nên tốt nhất là tôi không đi tìm một thứ cảm xúc biến thái trong những người bình thường. Tôi muốn cả hai đều có cuộc sống riêng của bản thân, để mỗi người vẫn đang sống cho những phần cá nhân nhất của mình. Bên cạnh đó, chúng ta chia sẻ một cảm xúc đằm thắm bình lặng cạnh nhau. Người ta có thể lầm tưởng từ việc nói như vậy là tôi lăng nhăng, không muốn nghiêm túc trong một mối quan hệ. Từ bao giờ mà người ta coi cái việc cầm tù hai bản thể trong hai cái xà lim riêng biệt của nhà tù mang tên tình yêu là cao đẹp vậy?

Tôi thích sự im lặng, bởi vì khi đó người ta mới có thể để ý nhiều hơn tới những tầng giá trị khác.

Tại sao chúng ta lại không thể im lặng yêu nhau?

Theo Freely
Đi hết một kiếp người mệt mỏi, cuối cùng thì cũng trở vể với cát bụi...ta đi ngang qua tuổi trẻ như cơn gió mát vào một buổi sáng mùa thu... http://lh3.googleusercontent.com/-qflOMuRV3Fo/Ve8BFgwTnWI/AAAAAAAAqxY/zo35W7DkivE/s72-c/rain_bike_by_georgeenescu-d599rnt.jpg%7C6188053231915584961%7C6192169206861241698

Đi ngang qua tuổi trẻ

Đi hết một kiếp người mệt mỏi, cuối cùng thì cũng trở vể với cát bụi...ta đi ngang qua tuổi trẻ như cơn gió mát vào một buổi sáng mùa thu

Tuổi trẻ hay tuổi thanh xuân là thứ đẹp đẽ tựa cơn mưa rào mà ai cũng từng tắm qua một lần. Có người sinh ra đến khi chết đi luôn thấy rằng mình ở mãi trong cái tuổi trẻ. Có người bước qua tuổi tứ tuần thì nghĩ rằng mình không còn trẻ nữa. Rồi nhiều người hạn định rằng cứ có cháu chắt là người ta hết trẻ. Thế nhưng có những người tự bao giờ đã cho rằng mình đã thực sự già, đã không ở mùa mưa rào từ lúc đôi mươi, lúc người ta nhận ra mình không còn trẻ.


Đã yêu thì nên biết sàng lọc. Chọn đúng người, đúng đối tượng chứ đừng trục lợi. Là con gái , hãy để người đàn ông mình tự nhận thức... https://lh3.googleusercontent.com/-axJ0uDoph88/Ve0XplytzoI/AAAAAAAAqik/7lWfThfAZBM/s72-c/dan-ba-luy-tinh-co-gi-sai-The-dan-ba-trang-sao-tot-tumblr_n6r9bu492X1sk25ezo1_1280.jpg

Đàn bà lụy tình có gì sai? Thế đàn bà trăng sao tốt hơn tôi cái gì?

Đã yêu thì nên biết sàng lọc. Chọn đúng người, đúng đối tượng chứ đừng trục lợi. Là con gái, hãy để người đàn ông mình tự nhận thức rằng " Có em, là món quà vô giá nhất, mà anh có được". Đừng để họ suy nghĩ rằng " Có em thật dễ dàng, vì biết bao người đàn ông kia, đã từng có được em"."

Trái tim là của mình, sao cứ thích chạy theo người khác. Nói không nghe, dạ thưa cũng chẳng trả lời.

Đàn bà là những người luôn chịu thiệt thòi nhiều nhất, ngẫm đi ngẫm lại đau khổ nhất cũng là phận đàn bà. Đàn bà - là những người chẳng bao giờ có được trong mình những quyết định vững chải như người đàn ông, sự rụt rè quá hóa thành yếu đuối. Phải kể đến nơi ngực trái của họ, nơi đó luôn có 1 trái tim mãnh liệt yêu thương.

Đàn bà mạnh mẽ thì được bao nhiêu người, nhưng đó cũng chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài thôi, bên trong là sự yếu ớt len lỏi. Đàn bà yếu đuối thì phải nói đến hàng tá, chứ đong đếm chẳng biết bao nhiêu người. Chỉ những vấp ngã tưởng chừng như là đơn giản, nhưng rồi cũng chẳng thể đứng dậy nổi, sự yếu đuối thể hiện rõ nơi họ. Chính vì những lý do đó, họ luôn cần 1 người đàn ông mạnh mẽ, 1 người có thể ôm họ từ phía sau khi họ vục ngã, 1 người đàn ông trưởng thành, chínchắn cùng họ vượt qua những giông tố nơi cuộc sống mệt nhoài.

"Anh thương em, anh yêu em nhiều lắm". Đàn ông họ nói rồi họ lại quên, hết thời gian yêu đương họ dửng dưng bỏ hết tất cả, bỏ cả người đàn bà đáng thương cùng với những đau thương chưa bao giờ nguôi ngoai trong lòng. Nghĩa vụ yêu đương cũng đã xong, người phụ nữ nửa vời chứ không phải cầđời của họ cũng nhanh chóng bị chìm vào quên lãng. Trong tâm thức của những người đàn ông, tình yêu cứ như 1 ván cờ, cũng sẽ có kẻ thắng kẻ thua, xong mạnh ai nấy về.

"Anh hứa, anh thề, anh quên nhưng tôi không quên" Câu cửa miệng của người đàn bà luôn là như vậy, đàn bà ai cũng như nhau, dù cách yêu của họ không bao giờ giống nhau, nhưng có điều đến phút cuối, chẳng thể giấu đi giọt nước mắt không ngừng tuôn chảy.

Chuyện đời, nếu như cố gắng ngồi lắng nghe, tâm sự với đàn bà thất bại sau yêu đương thì dành ngày cũng chưa hiểu hết họ. Nhiều người xung quanh hay chế nhạo những người đàn bà lụy tình, yêu đương thôi mà xong rồi kiếm người khác, hơi sức đâu mà vất vả mang theo bên mình rồi cứ như con thiêu thân lao vào trò chơi thế gian thế? Nghe mà nực cười, yêu đương như mấy người chắc chắn rồi cũng chẳng có tình yêu nào đẹp cho thời tuổi trẻ đâu, yêu đương mà cứ như mua uống tách trà, trà dở tôi thưởng thức trà khác, thích pha trò cho người khác đàm tiếu. Nhiều người đàn bà vui tính lắm, trêu nhau là mấy tháng rồi, quen người mới cho vui sự đời, hơi sức đâu mà vấn vương, quả thật họ rất tầm thường dưới ánh nhìn của tôi.

Những người đàn bà đem hết lòng dạ yêu thương đàn ông, tôi nghĩ ít lâu sau các người đó sẽ đươc thượng đế trả cho món nợ, là sẽ có người đàn ông yêu cô gái đó tha thiết như các cô đã đem hết lòng dạ mình cho họ kiểu như thế. Còn đàn bà trăng sao, rồi cũng chẳng được tình yêu nào trọn vẹn,,ai rồi cũng ruồng bỏ mấy cô đi như cách các cô xem nhẹ tình yêu đối với những người đàn ông đã từng lướt qua đời mình.

Lụy tình quá cũng không được nhưng vô tình quá cũng không xong. Nhưng ở đời, tình cảm của 1 nam và 1 nữ là sự gán ghép hoặc cũng là sự sắp đặt của 1 cuộc dạo chơi. Chúng ta nâng niu cũng được mà ghét bỏ cũng chẳng sao. Chỉ nhớ rằng, giây phút nào đó trong cuộc đời, khi ta biết rung động cho đối phương, nghĩa là ta biết cảm nhận biết tương tư và chẳng ai khác, là do trái tim mình đã tự quyết định chọn người đó. Giống như trên nhiều hãng thời trang nổi tiếng, dù biết bao nhiêu thứ đồ đẹp, nhưng cuối cùng ta chỉ chọn món đồ duy nhất ta thích mà thôi. Phút giây ta biết mình thương 1 người là giây phút đẹp đẽ nhất.

Đã yêu thì nên biết sàng lọc. Chọn đúng người, đúng đối tượng chứ đừng trục lợi. Là con gái, hãy để người đàn ông mình tự nhận thức rằng " Có em, là món quà vô giá nhất, mà anh có được". Đừng để họ suy nghĩ rằng " Có em thật dễ dàng, vì biết bao người đàn ông kia, đã từng có được em".

Blogsudo (theo guu)

Phụ nữ đôi khi phải ‘hư’ thì mới sống  thoải mái  bởi khi người đàn ông chấp nhận bạn đã ‘hư’ thì sẽ không bao giờ đòi hỏi bạn phải ... https://lh3.googleusercontent.com/-zW7ZvsehAs4/Vd-xXxi7u_I/AAAAAAAAl1g/mwDAqElgqtE/s72-c/phu-nu-cung-can-phai-hu-cho-dan-ong-them-224754.ht-hu_cho_dan_ong_them_KDFC.jpg

Phụ nữ cũng cần phải ‘hư’ cho đàn ông ‘thèm’

phu nu hu gai hu phu nu cung can phai hu de dan ong them
Phụ nữ đôi khi phải ‘hư’ thì mới sống thoải mái bởi khi người đàn ông chấp nhận bạn đã ‘hư’ thì sẽ không bao giờ đòi hỏi bạn phải ‘ngoan’ nữa.

Đó là phương châm sống của tôi, tôi biết có thể nhiều người sẽ cho rằng tôi đang có suy nghĩ quá thoáng nhưng là con người, ai chẳng mưu cầu hạnh phúc. Bạn chỉ hạnh phúc khi bạn sống thoải mái, dễ chịu và đúng như những gì bạn muốn.


Tôi 28 tuổi, hiện vẫn độc thân. Tôi độc thân bởi vì tôi chưa chọn được người hợp với mình để kết hôn. Tôi không cuống quýt, không vội vã cưới một ai đó chỉ vì số tuổi đang đi về ‘đầu ba’, cũng không vì bố mẹ giục giã mà ‘lấy cho có chồng’.

Vì sao mà tôi đi đến quyết tâm này không phải là không có nguyên nhân. Tôi xin kể ra đây trường hợp của 2 người bạn của tôi, 2 minh chứng cho thấy phụ nữ đôi khi phải ‘hư’ thì mới sống thoải mái, dễ chịu. Bởi khi người đàn ông chấp nhận bạn ‘hư’ thì sẽ không bao giờ đòi hỏi bạn phải ‘ngoan’ nữa.

Tôi có 2 cô bạn, một người đúng tiêu chuẩn ‘vợ ngoan, mẹ hiền’, một người được coi như là ‘gái hư’ đã qua 1 đời chồng. Tôi sẽ nói về cô bạn ‘hư’ của tôi trước, vì tôi có cảm tình với cách sống của cô ấy hơn.

Cô bạn này lấy chồng đầu tiên vào năm 24 tuổi, chồng là một giảng viên đại học, cuộc sống của họ vừa vượt qua kỳ tân hôn thì bắt đầu có mâu thuẫn. Nguyên nhân là ông chồng quá bảo thủ, gia trưởng, luôn ép buộc vợ phải ở nhà nội trợ và nếu có làm việc thì cũng phải có giờ giấc, 8 tiếng hành chính.

Trong khi bạn tôi là nhà thiết kế thời trang, cô ấy không thể chịu đựng được cảnh suốt ngày bị giam cầm trong nhà để làm những việc không tên. Cô ấy cần có cảm hứng bằng cách đi chơi, đi dạo ở các trung tâm thương mại hoặc ngồi lì ở một con phố đông đúc nào đó ngắm mọi người qua lại. Hai vợ chồng thường xuyên cãi cọ và cuối cùng quyết định đường ai nấy đi sau 1 năm hôn nhân.

Khi được hỏi về lý do chia tay, anh chồng còn ‘chém đinh chặt sắt’ nói: ‘Tôi không thể chịu được một người vợ hư hỏng, cãi chồng nhem nhẻm, suốt ngày chỉ hí hoáy với mẫu vẽ, vải, phụ kiện rồi lo đi dạo phố với đi chơi. Phụ nữ là phải biết hy sinh vì chồng con, trong khi người chồng bận rộn lo sự nghiệp bên ngoài thì người vợ phải cáng đáng việc bếp núc, vun vén nội ngoại là lẽ đương nhiên…’.

Chính tư tưởng đó của chồng nên cô ấy đã từ bỏ. Cô bạn tâm sự với tôi rằng, cô ấy không bao giờ có ý nghĩ từ từ thay đổi chồng, thay vì chờ đợi anh ta mang hạnh phúc cho mình, chi bằng tự đi tìm.

Sau khi ly hôn, ai cũng nói bạn tôi ngốc thế nhưng bạn tôi phớt lờ tất cả, cô ấy vẫn đi chơi, đi bar và làm công việc thiết kế mà cô ấy yêu thích. Cô ấy vẫn tự cho mình được quyền lười biếng, dọn dẹp phòng ốc nhà cửa lúc nào cô ấy thích…

Một năm sau, bạn tôi tái hôn với phó giám đốc một công ty nhập khẩu thời trang hàng hiệu. Cưới nhau về, cô ấy sống trong ngôi biệt thự 3 tầng, cuộc sống vật chất thoải mái. Cô ấy tự bỏ tiền riêng của mình, mở một cửa hàng kinh doanh quần áo do chính mình thiết kế, chứ không hề đụng tới tiền của chồng.

Còn cô bạn thứ hai, cô bạn khiến mỗi khi nghĩ tới tôi lại phát bực vì sự cam chịu, thì có hoàn cảnh hoàn toàn khác. Cô ấy là một cô gái nổi tiếng ngoan ngoãn, học giỏi, chịu khó ngay từ khi còn là thiếu nữ.

26 tuổi, sau khi tốt nghiệp Thạc sĩ và có việc làm đàng hoàng, lương cao ở một viện khoa học, cô ấy lên xe hoa với một vị trưởng phòng của một doanh nghiệp. Cuộc sống hôn nhân của cô ấy là một chuỗi ngày chịu đựng và nén nước mắt.

Chồng cô ấy vô cùng gia trưởng, còn có thói quen say rượu lại hành hạ vợ, khi thì cái bạt tai, lúc lại đá vào chân… Hai người có với nhau đứa con gái nhưng từ khi con sinh ra, ông chồng chưa từng thay cái tã, lau cái mặt cho con.

Hơn thế nữa 2 năm vợ chồng mà anh ta cũng chưa từng mua cho bạn tôi món quà nào. Ấy vậy nhưng lại bắt vợ ăn mặc ‘kín cổng cao tường’ và đừng bao giờ chạm vào chiếc váy. Cô bạn sống lầm lũi trong nhà và kêu than kiểu an phận ‘Tại số mình nó khổ’ chứ không hề nghĩ tới chuyện thay đổi số phận.

Khi bạn bè khuyên bảo ly hôn, giải thoát cho bản thân và con gái thì cô ấy lại khóc lóc ‘Không được đâu, bố mẹ mình mà biết thì sẽ buồn lắm, mà mình ly hôn thì sau này con cái biết nương dựa vào ai’. Chính suy nghĩ ấu trĩ đó đã khiến cuộc đời cô ấy bế tắc.

Nhìn thấy hai tấm gương to như vậy nên tôi quyết không lấy chồng thì thôi, đã lấy thì phải lấy người mình yêu, yêu mình, chiều mình và cho mình không gian riêng. Có thể nhiều chị em cho rằng, việc này khó lắm, tìm được một anh chàng hội tụ đủ các điều kiện đó thì khó lên mây. Nhưng chẳng lẽ khó thì cứ lấy bừa ai đó và rồi chẹp miệng ‘ván đã đóng thuyền’ sống lầm lũi cho qua đời người?

Tuyết Mai/ Theo Trí thức trẻ

Nhớ cái ngày biết tin con đỗ vào Đại Học, lại là một trường Đại Học danh tiếng nữa nên mẹ hạnh phúc lắm. Mẹ khóc thành tiếng luôn. Mẹ bả... http://lh3.googleusercontent.com/-YfcyvkoRZWM/Vdx2hMo-VOI/AAAAAAAAj1U/nIScj4eZauQ/s72-c/1427283019-dungbuonvikhongcobo-tam-eva1.jpg

Ước gì con trượt đại học

Nhớ cái ngày biết tin con đỗ vào Đại Học, lại là một trường Đại Học danh tiếng nữa nên mẹ hạnh phúc lắm. Mẹ khóc thành tiếng luôn. Mẹ bảo "Con vào Đại Học là nhà mình có cơ hội mở này mở mặt rồi, chứ như bố mẹ không được học hành nên khổ lắm"


Kỳ học đầu tiên, mẹ bán lợn, bán gà, bán tất cả số thóc mà nhà mình có để mua xe đạp, dụng cụ và nộp học phí cho con.

Rồi mắt mẹ cứ mờ dần đi, lưng mẹ cứ còng xuống vì mẹ phải gánh khối lượng học phí cứ lớn theo từng kỳ của con... Mẹ thương con, sợ con đi làm thêm ảnh hưởng đến việc học tập nên không cho. " Mày cứ lo học cho thật giỏi đi, tiền mẹ lo được". Thương mẹ lắm nhưng nhà xa, tiền xe đi lại tốn lắm, nên suốt bốn năm học số lần con về thăm mẹ cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Cứ mỗi lần về nhìn nếp nhăn trên mắt mẹ nhiều thêm là lòng con thắt lại, chẳng biết làm gì chỉ biết ôm mẹ vào lòng khóc rồi tự hứa với lòng là phải học thật giỏi, phải cố gắng thành công để không phụ lòng mẹ.

Thời gian trôi đi, kỳ thi tốt nghiệp cuối cùng cũng tới.

Mình nghe tin thằng bạn cùng thôn nói mẹ ốm. Định về thăm mẹ nhưng lại nhận được thư mẹ gửi ra.
- "Con ơi, còn kỳ thi tốt nghiệp nữa thôi, phải cố gắng ôn và thi cho tốt nhé. Mẹ vẫn rất khỏe, ở nhà vẫn bình thường. Mong mẹ con mình sớm ngày đoàn tụ. Yêu con"

Chắc mẹ nhờ hàng xóm viết chứ mẹ đâu biết chữ đâu.

Thấy mẹ nói vậy con cũng yên tâm, dành hết tâm trí cho kỳ thi cuối cùng.

Ngày con về với bằng đỏ trên tay, lòng hạnh phúc vô cùng. Vì cuối cùng cũng được về chăm sóc cho mẹ.....

Lúc con chạy vào nhà cũng là lúc con gục xuống khi nhìn thấy ảnh của mẹ được đặt bên cạnh bố.
Mẹ đi theo bố mất rồi, những ngày con thi tốt nghiệp là những ngày mẹ ốm nặng lắm, mẹ lo con biết sẽ bỏ học mà về nên dấu.

Đúng ngày con tốt nghiệp cũng chính là giây phút mẹ ra đi.

Chắc giờ này mẹ buồn lắm, vì có bằng rồi mà con vẫn chưa xin được việc. Cứ nghĩ học Đại Học là thoát nghèo, thoát khổ. Mẹ con mình sai rồi, mẹ ạ!

Giờ nghĩ lại con ƯỚC GÌ CON TRƯỢT ĐẠI HỌC thì có phải con đã có thời gian chăm sóc cho mẹ, đã không để mất mẹ rồi, có phải không?

ST
Sáu tháng trôi qua, anh chỉ nằm cạnh tôi và đêm nào cũng ngủ ngon sau khi đã chơi chán chiếc điện thoại . Tôi thuộc tuýp p... https://lh4.googleusercontent.com/-VePMVujUyJY/VPQxGKcLczI/AAAAAAAAHVg/kGzz7uWBpkE/s72-c/images-trai-tim-yeu%25252520%25252818%252529.jpg

6 tháng chồng không hứng thú với chuyện chăn gối


Sáu tháng trôi qua, anh chỉ nằm cạnh tôi và đêm nào cũng ngủ ngon sau khi đã chơi chán chiếc điện thoại.


Tôi thuộc tuýp phụ nữ truyền thống, rất nghiêm túc trong vấn đề quan hệ nam nữ. Chồng tôi trước đây cũng thoáng, đối tượng của anh là các cô nàng ăn chơi nhưng anh lại chọn tôi làm vợ, một mẫu phụ nữ hiền, nguyên tắc, chuẩn mực đạo đức cao. Anh thường nói với bạn bè rằng hai người vì khác nhau nên mới thu hút nhau. Tôi cảm thấy điều này đã không còn đúng cho đến lúc này, sau hai năm từ khi chúng tôi lấy nhau. Anh ít khi nói chuyện, tâm sự với tôi, cũng ít chăm con, có lẽ anh bị chiếc điện thoại cảm ứng mê hoặc. Hàng ngày, thời gian rảnh của anh dành cho việc đọc báo, xem video clip trên mạng, chơi các trò chơi online. Tôi nhiều lần chia sẻ cảm nghĩ của mình về vấn đề này nhưng anh không thay đổi, bạn đồng hành của anh hiện tại là chiếc điện thoại.

Chúng tôi ngày càng xa nhau hơn khi chuyện chăn gối anh cũng xao nhãng. Đã sáu tháng trôi qua, anh chỉ nằm cạnh tôi và đêm nào cũng ngủ ngon sau khi đã chơi chán chiếc điện thoại. Tôi không đặt nặng chuyện quan hệ vợ chồng nhưng anh thay đổi so với lúc trước khiến tôi có phần lo âu. Tôi nghĩ có nhiều lý do dẫn đến việc này. Tôi từng nghĩ có lẽ sau khi sinh cơ thể mình thay đổi khiến anh không còn hứng thú nhưng lý do này không đúng, hầu như tôi không thay đổi gì nhiều sau sinh, thậm chí bạn bè nhận xét có phần xinh hơn. Tôi nỗ lực hoàn thiện mình để đẹp và cuốn hút hơn trong mắt chồng, cũng cố nhẹ nhàng hơn, vậy mà mọi cách đều không thay đổi tình hình. Tôi cũng trao đổi thắng thắn với chồng về điều này, anh chỉ cười và tìm đủ lý do thoái thác. Vì thế tôi cũng không thể không nghĩ đến vấn đề chồng có mối quan hệ ngoài luồng. Có lẽ nào tôi không phải là mẫu người phụ nữ mà anh thực sự thích và anh đang tìm kiếm lại những mẫu người như trước đây anh từng quen để thỏa mãn bản thân? Còn tôi chỉ là một người vợ ngoan hiền, lo chợ búa, con cái cho anh? Xin nói thêm rằng tôi có thể độc lập về tài chính, không dựa dẫm vào chồng, không làm điều gì khiến anh buồn lòng. Mọi mối quan hệ bên ngoài đều được anh giữ kín, tất cả các cuộc trò chuyện đều được xóa cẩn thận.

Sự lạnh nhạt của anh khiến tôi dần cảm thấy tự ti về bản thân. Tôi không thể suốt ngày đòi hỏi chồng về chuyện này, không muốn anh gượng ép. Có lần tôi đã tâm sự với chồng và anh cũng làm cho qua loa rồi thôi, mọi chuyện lại như cũ, vẫn thờ ơ, lạnh nhạt. Tôi buồn, anh vẫn mặc kệ và ngủ ngon. Cách cư xử của anh làm tôi cảm thấy bế tắc, không biết mình cần phải làm gì để hâm nóng chuyện chăn gối khi mà chồng hoàn toàn không muốn.

Loan

Theo vnexpress.net
Bạn đời của tôi rất bảo thủ và tôi rất khó để hướng dẫn anh ấy trong mỗi lần chăn gối nhằm có được cảm giác cực khoái. Tôi phải làm ... https://lh6.googleusercontent.com/-1NGeN18KGNY/VPQcmDrZcWI/AAAAAAAAGpA/pcxeyC8Cw7Y/s72-c/images-doi-lua-tinh-nhan%25252520%2525285%252529.jpg

Lần nào 'yêu' cũng phải giả vờ thoả mãn


Bạn đời của tôi rất bảo thủ và tôi rất khó để hướng dẫn anh ấy trong mỗi lần chăn gối nhằm có được cảm giác cực khoái. Tôi phải làm gì?

Tôi rất cố gắng để được cực khoái mỗi khi gần bạn đời. Tôi biết cơ thể mình rất rõ và biết lý do tại sao khó lên đỉnh. Nhưng bạn đời của tôi thì bảo thủ. Rất khó để "hướng dẫn" anh ấy, vì anh ấy coi đó là điều xấu xa, bậy bạ. Điều đó khiến tôi phải giả vờ lên đỉnh, và giờ thì, tất nhiên, tôi hoàn toàn cảm thấy thất bại. ( Jinny )

Trả lời:

Hướng dẫn bạn đời và đưa ra những phản hồi thông minh là khía cạnh cần thiết của bất kỳ mối quan hệ tình dục thoả mãn nào. Trái với quan niệm thông thường, tình dục không phải "dễ dàng và tự nhiên" có được; nó trưởng thành từ sự học hỏi. Và vì mỗi người đều có những phản ứng và nhu cầu độc nhất, nên cả hai phía cần học hỏi từ nhau. Giúp một ai đó - dù nhạy cảm hay không - duy trì niềm tin đồng thời giải thích với họ về những hành động không hiệu quả cần phải được thực hiện một cách tích cực. Khi bạn ở trong cuộc yêu và anh ấy làm những việc bạn không thích, hãy nói "em thực sự thích...(thứ mà anh ấy từng làm bạn thích), thêm nữa đi!".

Thú nhận rằng bạn đã giả vờ lên đỉnh trong quá khứ là cực kỳ nguy hiểm. Tốt hơn hết hãy bỏ qua và tiến về phía trước. Điều quan trọng hơn, hãy nỗ lực tìm hiểu điều anh ấy muốn. Để làm thế, bạn hãy làm mẫu cho anh ấy bằng một tâm thế thư giãn và không phòng thủ. Cố gắng cởi mở trong cả những khả năng khác, chẳng hạn trò đổi vai. Nếu cả hai bạn đều thấy thoải mái và có khám phá nhau một cách sáng tạo, bạn có thể tìm thấy kết nối tình dục đáng ngạc nhiên giữa hai người.

Thuận An (theo theguardian )

Theo doisong.vnexpress.net
Từ khóa tìm kiếm: ban doi cua toi,
Bạn đại học của tôi đến từ những miền khác nhau của đất nước. Có một lần, bạn hỏi mùa thu Hà Nội thì có gì mà đẹp vậy ? Bây giờ bạn đang ở ... https://lh3.googleusercontent.com/-lFFjjZ0gnXQ/VbRqbKSSmyI/AAAAAAAAaSg/GhRCtRcl9iU/s72-c/doi-den-mua-thu-de-yeu-them-ha-noi-2878772.html-dphanoi-1378694519-6200-1379040727.jpg

Đợi đến mùa thu để yêu thêm Hà Nội

Bạn đại học của tôi đến từ những miền khác nhau của đất nước. Có một lần, bạn hỏi mùa thu Hà Nội thì có gì mà đẹp vậy ? Bây giờ bạn đang ở ngay Hà Nội rồi, vậy thì có gì tuyệt hơn là hãy cứ kiên nhẫn đợi đến mùa thu...

Sáng Chủ nhật, bạn và tôi  đèo nhau rong ruổi khắp những con phố trên chiếc xe đạp Mifa cũ màu xanh lá chuối. Bầu trời cao vợi, mây lơ lửng thành từng tầng, những tia nắng đầu tiên, hiếm hoi len qua những tầng mây, vòm lá…Ta lại thấy một chút se lạnh của gió heo may, một chút ấm áp từ những tia nắng vàng dịu ngọt đang nhẹ nhàng phớt lên con đường còn loang dấu những vệt nước đọng lại từ cơn mưa đêm qua.

Dường như cơn mưa dài đã gột sạch, cuốn trôi đi những bụi bặm của ngày cũ. Vạn vật tươi mới, nhịp sống chậm lại, con người cũng vì thế mà thanh thản, dịu dàng hơn, trong lòng chợt quên đi trăm mối…

Chúng tôi tìm tới một quán phở nhỏ. Chọn chỗ ngồi trên vỉa hè, tôi chọn bò tái, bạn gọi chín không thêm hành củ, không quên gọi nâu đá cho bạn, trà nóng cho tôi. Chúng tôi đã ngồi đó suốt hàng giờ, dăm ba câu chuyện để lấy cớ chứ cốt yếu là…ngắm mây trời bay và ngắm lá thu rơi.

Mùa thu Hà Nội, người ta dễ dàng tìm được những khung cảnh yên bình, lãng mạn ngay giữa phố phường ồn ào, náo nhiệt. Chung quanh là một không gian mỏng manh se dịu. Thời gian thì chậm hơn, trải dài theo những hàng cây thơ mộng trên đường Phan Đình Phùng. Một chút suy tư bảng lảng giăng mắc như tơ nhện. Nắng thu nhuộm vàng con đường, góc phố. Bước đi của mùa thu khẽ khàng như một làn sương khói, điềm tĩnh như tự biết mình, tự nhận về mình bao chiêm nghiệm sống.

Thu nhận lấy lá vàng rơi qua mùa hè dậy nắng. Trong nắng thu dịu ngọt tôi như được nhấm nháp hương vị của cốm xanh. Trong cơn gió mát lành tôi lại thoáng nghe hương nồng nàn tỏa ra những bông hoa sữa trắng tinh khôi. Không phải ai cũng yêu và thích hương hoa sữa, có thể là hơi hắc, nồng. Nhưng những ai đã trót yêu , thì thương nhớ lắm ...  Khi xa xứ, lại nhớ cái mùi hương ngọt ngào yêu dấu ấy vô cùng.

dphanoi137869451962001379040727jpg
Ảnh: Lam Linh

Bạn bảo, khung cảnh này đẹp như một bức tranh. Nhưng tôi thấy nó còn đẹp hơn tranh nữa . Bởi vì chỉ ở ngoài đời thực này, tôi mới cảm thấy hết vẻ thu bằng tất cả ngũ quan của mình.

Mắt tôi trông thấy được những độ biến màu tinh tế từ xanh biếc sang xanh non, chuyển dần sang vàng rồi cam và cuối cùng là đỏ thắm của sắc thu.

Mũi tôi ngửi được mùi hương ngai ngái từ những thân gỗ ẩm mục và đám lá ruỗng của mùa thu năm ngoái để lại.

Lưỡi tôi nếm được vị ngọt ngào và trong lành của bầu khí thu. Tai tôi nghe được tiếng lá chạm không tiếng động xuống chỗ ngồi. Da tôi cảm được sự mơn man của gió thu rơi xuống từ bầu trời đầy mây trắng.

Bạn bảo, ước gì bây giờ có một cơn gió lớn thổi qua. Lá vàng trên cây sẽ đổ rào xuống như một cơn mưa…

Hà Nội vào thu không chỉ đẹp vì trời đất hiền hòa , vì cỏ cây hoa lá, mà còn vì những kỉ niệm dịu dàng.

Nhớ mùa khai giảng năm học lớp 12, vẫn con đường đấy, vẫn trường lớp đấy, bạn bè đấy, các bạn nữ áo dài trắng, dép cao gót, mái tóc đen nhánh chấm ngang vai... Rồi nhớ cả những tiết học căng thẳng, giờ ra chơi đùa nghịch mướt mồ hôi, những giọt nước mắt chia tay, những dòng lưu bút còn chưa khô mực...  Để rồi sau đó mấy năm, cũng vào một mùa thu heo may gió... trong đám cưới một người bạn, gặp lại nhau, nghe người ta nói rằng: "Nếu mà ngày xưa..."

thieunu2137696404065841379040727jpg
Ảnh: Xuân Chính

Không biết với người Hà Nội xa quê thì khi nhắc về quê hương mùa này có còn nhớ phố Nguyễn Du thấm đẫm mùi hoa sữa, những hàng bằng lăng ở phố Thợ Nhuộm đang se sắt lá, rặng liễu bờ Hồ rủ bóng phiêu diêu, hàng phượng vĩ dọc đường Lý Thường Kiệt trút những chiếc lá nhỏ xíu vàng ươm trải dọc vỉa hè...

Thế đấy, vẫn con phố ấy, vỉa hè ấy và những quán cóc cũ kỹ từ năm này qua năm khác, thế mà tất cả bỗng chợt "mới" mỗi khi mùa thu tới. Đấy là cái duyên của Hà Nội mà không phải ai ai cũng cảm nhận được, đặc biệt thu Hà Nội luôn mang lại nỗi đau đáu, bồi hồi cho những người đi xa.

Bạn đại học của tôi đến từ những miền khác nhau của đất nước. Mỗi nơi đều mang những nét đẹp riêng. Có một lần, bạn hỏi mùa thu Hà Nội thì có gì mà đẹp vậy. Nếu bạn đang ở một nơi xa lắm thì bạn vẫn có thể cảm nhận được phần nào vẻ đẹp của mùa thu Hà Nội trong rất nhiều tác phẩm cầm kì thi họa cổ điển hay hiện đại. Nhưng bây giờ bạn đang ở ngay Hà Nội rồi, vậy thì có gì tuyệt hơn là hãy cứ kiên nhẫn đợi đến mùa thu. Điều bạn tự cảm nhận được mới là những nét chân thực nhất về mùa thu ở Hà Nội, bởi vì mùa thu đơn giản chỉ thực sự hiện hữu với những ai biết dừng lại và trông đợi để ngắm nhìn, tận hưởng vẻ đẹp của thiên nhiên, phố phường lúc giao mùa mà thôi...

Mùa thu đến và đi như một nỗi tình cờ. Mùa thu lặng lẽ và dịu dàng đi vào quỹ đạo thời gian của tự nhiên. Mùa thu tuy ngắn ngủi nhưng gợi cho ta biết bao cảm xúc và mộng ước trong cuộc sống hăng say.

Ra phố mùa thu, đạp xe chầm chậm để cảm nhận cái xao xác của lá, cái se lạnh của gió. Để thấy mình và mùa thu hòa đồng trong nỗi nhớ và niềm hy vọng. Cho ta biết trong bốn mùa có một mùa để ta nhìn nhận lại mình, tìm lại con người đích thực của mình để sống đẹp hơn và biết tin và hy vọng vào những người quanh mình.

Bạn lại bảo, chẳng mấy chốc nữa thôi tất cả sẽ chìm trong băng giá. Cây cành trơ trọi, khẳng khiu. Những chiếc lá vàng sẽ chìm dần vào quên lãng.

Thời gian lúc nào cũng sẵn sàng ra tay để bào mòn kí ức. Quan trọng là lòng mình. Nghĩ thế, tôi bật nói to thành tiếng: "Đã muốn nhớ thì chẳng thể nào quên được". Bạn ngân nga " Thời gian đi không bao giờ trở lại. Chỉ có lòng người quay lại với thời gian". Và bạn nhìn tôi cười, đúng thế phải không?

Nguyễn Quốc Tuấn 

Theo vnexpress.net